Tư duy về tiền bạc của người giàu?

RICH KIDS, POOR KIDS, SỰ KHÁC BIỆT VỀ TƯ DUY VỀ TIỀN BẠC GIỮA NGƯỜI GIÀU VÀ NGƯỜI NGHÈO

Là bởi suốt mấy tuần qua đến hôm nay, trên mạng xã hội mình bắt gặp cơ man nào những lời lẽ đầy châm chọc những đứa trẻ mang những set đồ chục triệu, trăm triệu.

Rằng cha mẹ của những đứa trẻ đó đã dạy hư con cái họ, khiến con cái họ mê hàng hiệu trong khi chưa kiếm được ra tiền. Rằng kể cả khi họ có nhiều tiền họ cũng sẽ không giáo dục con họ như vậy, không thể chiều chuộng con họ như vậy.
Về lý thuyết, nếu như cha mẹ chỉ thảy tiền cho con cái để thể hiện tình yêu thì đúng là đáng buồn thật. Vì khi đó, thứ duy nhất cha mẹ có đúng là chỉ có tiền. Hoặc ngoài tiền ra, họ không có gì cho con họ cả.

Nhưng nếu đó là những khoản thu nhập hợp pháp, cha mẹ của họ rất giỏi thì mình nghĩ ngoài tiền ra, cha mẹ còn cho con được nhiều thứ giá trị hơn.

Và một trong số đó là tư duy để trở nên giàu có. Mà đứa trẻ trong gia đình không khá giả, sẽ khó có cơ hội học được. Có câu chuyện kể rằng:

1/ Có một người nghèo hàng ngày đều phải làm việc vất vả nhưng số tiền kiếm được lại chẳng đáng là bao. Anh này ăn chẳng được no, mặc cũng không được ấm nên tối ngày chỉ ngồi kể khổ, than thân trách phận oán thán cuộc đời.

Sau những ngày tháng sống trong khổ sở như vậy, một hôm anh ta thỉnh cầu Bụt tới để giải đáp cho những nỗi oan khuất trong lòng mình. Trước mặt vị Bụt, anh ta vừa khóc vừa kể lể về những nỗi vất vả mà mình phải chịu đựng trong cuộc sống.

Cuối cùng, anh ta thể hiện sự oán giận tột cùng và nói: “Con thấy cuộc đời này thật quá bất công! Tại sao những người giàu có đều nhàn nhã tự tại, còn người nghèo như con thì suốt ngày phải làm việc vất vả mà vẫn không đủ ăn?”

Vị Bụt mỉm cười và hỏi lại anh ta: “Vậy phải như thế nào thì con mới cảm thấy công bằng?”

Anh người nghèo nhanh nhảu nói: “Con xin Ngài hãy để cho một người giàu có cũng phải chịu cảnh nghèo như con. Nếu như sau một thời gian mà người giàu đó vẫn giàu có thì con sẽ không còn oán trách gì nữa ạ!”

Vị Bụt gật đầu nói: “Được!”

Nói xong, Bụt biến một anh chàng giàu có khác thành một người nghèo giống như kẻ vừa thỉnh cầu kia. Đồng thời, vị Bụt cũng biến ra hai ngọn núi có nhiều than đá để cho hai người họ cùng tới đó đào than, bán than đi mua thức ăn để sống. Thời gian cho phép thuật và cho cuộc thử nghiệm này này là một tháng.

Thế là, cả anh chàng nghèo và anh người giàu cùng bắt đầu tới ngọn núi để khai thác than đá. Người nghèo hàng ngày làm việc nặng đã quen nên chẳng mấy chốc, anh ta đã đào được một xe than đá và đem ra chợ bán lấy tiền. Sau khi bán được tiền, anh ta dùng hết số tiền đó mua đồ ăn ngon và mang về nhà cho vợ con cùng ăn.

Còn với anh nhà giàu, do hàng ngày đã quen với việc không phải làm việc nặng nhọc nên cứ đào được một lúc anh ta lại nghỉ một lúc, vậy mà trên người vẫn đầy mồ hôi túa ra. Đến tận chiều muộn, anh ta mới đào được gần đầy một xe than và đem ra chợ bán lấ

Tuy nhiên, câu chuyện chưa dừng lại ở đây. Sau khi bán được tiền rồi thì anh nhà giàu chỉ mua mấy cái bánh bao mang về, số tiền còn lại anh ta cất đi để dành.

Ngày hôm sau, anh người nghèo dậy thật sớm để đi đào than với hy vọng đào được nhiều hơn hôm trước. Còn anh nhà giàu lại cầm số tiền còn lại đi dạo quanh chợ. Chỉ một lát sau, anh ta đã thuê được hai người nông dân nghèo cao lớn và khỏe mạnh về đào than cho mình.

Anh người giàu đưa hai người thợ đến núi đá để đào than, còn bản thân mình khoanh tay đứng nhìn và chỉ đạo họ làm việc. Chỉ trong buổi sáng, anh người giàu đã có hai xe than đầy. Anh ta đem ra chợ bán lấy tiền, số tiền thu được, anh ta lại thuê thêm mấy nhân công nữa tới đào than.

Rút cục, đến hết ngày hôm đó, số tiền mà anh người giàu thu được sau khi đã trả tiền thuê nhân công vẫn còn nhiều gấp mấy lần anh người nghèo.

Một tháng trôi qua nhanh chóng, anh người nghèo vẫn chỉ đào than ở một góc của ngọn núi. Đồng thời, số tiền mà anh ta thu được mỗi ngày đều mua đồ ăn ngon nên cơ bản cũng không dành dụm được gì. Còn anh người giàu thì sớm đã trở thành một ông chủ chỉ huy số nhân công đào hết số than đá trong ngọn núi ấy và bán đi kiếm được không ít tiền.

Số tiền thu được từ bán than, anh ta lại chuyển sang buôn bán bất động sản nên chẳng mấy chốc anh này trở lại thành một người giàu có. Và, anh nhà nghèo lúc này đã không còn có thể than vãn oán trách gì được nữa…

2/ Sự khác biệt lớn nhất giữa người giàu và người nghèo là khác biệt giữa mindset và thói quen quản lý tiền bạc. Người giàu biết quản lý tiền bạc, còn người nghèo thì không (hoặc trốn tránh mọi vấn đề về tiền bạc).

Lý do của đa số mọi người là: Tôi không có nhiều tiền để quản lý, nó không tương xứng với thời gian để phải quản lý.
Thiển ý của mình là: Hoặc là bạn kiểm soát tiền, hoặc là tiền điều khiển bạn.

Bây giờ bạn có thể nói, em vẫn còn đang là sinh viên, hay mới ra trường, chưa chưa có nhiều tiền hay thậm chí mức thu nhập của bạn thấp. Sao em phải quản lý tiền. Câu trả lời của mình luôn là: Bạn hãy học cách quản lý từ những đồng tiền nhỏ nhất, khi bạn biết quản lý nó, bạn sẽ có rất rất nhiều tiền. Để có được số tiền lớn bạn phải có thói quen, kỹ năng quản lý số tiền nhỏ. Thói quen quản lý tiền bạc của bạn quan trọng hơn số tiền bạn đang có.

Nhất định trong trường hợp nào bạn cũng phải quản lý tiền. Điều kỳ diệu sẽ đến với bạn.

Bạn hãy biến quản lý tiền bạc thành một thói quen.
Thói quen quản lý tiền bạc sẽ giúp cho “hũ tiền” đơn giản của bạn trở thành nam châm hút tiền và mang đến cơ hội tự do tài chính đến với cuộc đời của bạn.

Sẽ chỉ là lý thuyết xuông khi mình viết ra những điều trên, mà không đưa ra giải pháp gì.