Cuộc sống bế tắc vì nợ nần?

NỢ 1,7 TỶ Ở TUỔI 21? CÂU CHUYỆN NÀY CỦA TÔI CÓ THỂ GIÚP BẠN VƯỢT QUA SỰ SỢ HÃI

Có người nói tuổi trẻ là để mơ mộng, có người nói tuổi trẻ là một bản giấy nháp để ta thử và làm mọi điều điên rồ nhất. Còn với tôi, tuổi trẻ là một chuỗi thất bạn, sai lầm và cả những tháng ngày theo đuổi một ước mơ, một hoài bão.

TÔI ĐÃ TỪNG LÀ MỘT KẺ THẤT BẠI

Thất bại trong mắt mọi người và trong cả chính con mắt của tôi nữa. Tôi chẳng còn dám tin tưởng mình, chẳng còn dám bước tiếp. Tôi sợ sự soi mói của những người xung quanh và sợ ngay cả việc nhìn thấy mình ở trong gương. Tôi còn sợ cả những điều người ta xì xào, bàn tán về tôi.

Tôi từng hỏi bản thân mình rằng tại sao tôi lại có cuộc sống thế này, tuổi trẻ của tôi cứ mãi thế này sao? Cuộc sống lúc đó với tôi chẳng có gì để mà tha thiết cả. Bở tôi không biết chính xác mình đam mê điều gì? Mong muốn gì? Mọi thứ cứ quẩn quanh mãi và bế tắc trong chính bản thân tôi.

TÔI CŨNG ĐÃ TỪNG CÓ RẤT NHIỀU NỖI SỢ! BẠN CÓ ĐANG NHƯ THẾ?

Tôi sợ phải đối diện với mọi thứ, tôi sợ phải đối diện với tương lai tăm tối của chính mình. Sẽ như thế nào khi tôi ra trường? Sẽ như thế nào khi mẹ tôi đang ngày càng phải làm việc vất vả hơn và già đi về tôi? Liệu rằng tôi có thể làm được gì đây? Tôi thực sự không có động lực để làm bất kì việc gì vì tôi chẳng biết mình có ý nghĩa gì với cuộc đời này. Tôi bế tắc, tôi chán nản. Mọi người tiếp tục chế nhạo tôi, chê cười mẹ tôi vì có một đứa con như tôi, một đứa con cứ mãi trượt dài và vô dụng. Suốt ngày chỉ biết chơi bời và tiêu từng đồng tiền xương máu của mẹ nó.

BẠN KHÔNG CÓ QUYỀN CHỌN HOÀN CẢNH LÚC BẠN SINH RA, NHƯNG BẠN CÓ QUYỀN CHỌN CÁCH MÀ BẠN SỐNG

Bố mẹ tôi không sống cùng nhau khi tôi còn chưa ra đời, vì thế cả tuổi thơ tôi chỉ ở với mẹ. Tôi là tất cả tình yêu thương, niềm hy vọng của mẹ trong cuộc đời này. Thế nhưng giờ đây tôi chẳng là gì cả, tôi nhìn bản thân mình thật thảm hại. Tại sao tôi lại phải sống cuộc sống thế này? Điều gì đã ngăn cản tôi vậy?

Rồi cái ngày mà ông ngoại tôi phải vào viện vì ung thư mẹ tôi phải dồn tất cả số tiền của mình, chạy vạy vay mượn khắp nơi thế nhưng vẫn không đủ chạy chữa thuốc thang cho ông, sự sống của ông chỉ còn có thể đếm từng ngày, từng ngày một… Và rồi gia đình tôi để ông ra đi bởi chẳng còn đủ tiền để lo cho ông nữa, thật đắng cay khi nhìn thấy người thân của mình ra đi một cách như thế. Giá mà tôi không ăn bám mẹ mình, giá mà tôi có thể tự lo cho bản thân mình có lẽ mẹ tôi đã có nhiều tiền hơn để lo cho ông. Hóa ra chỉ có trở nên thành công, giàu có thì tôi mới có thể lo cho những người thân yêu của mình có một cuộc sống tốt nhất.Tôi thương ông, thương mẹ. Nhìn mẹ tôi gầy đi nhiều, nếp nhăn nhiều hơn mà lòng tôi quặn thắt, chắc chắn tôi phải lo cho mẹ nhiều hơn, để mẹ đỡ vất vả. Tôi phải cho mẹ mình cuộc sống tốt đẹp nhất.

TÔI PHẢI THÀNH CÔNG NHANH HƠN TỐC ĐỘ GIÀ ĐI CỦA MẸ TÔI

Tôi quyết định đi làm, tự lo cho cuộc sống của mình không dựa dẫm vào mẹ nữa. Tôi đã làm rất nhiều công việc khác nhau, dậy từ 5h sáng mỗi ngày đi bộ ra công viên để bán hàng rồi bắt vội chuyến xe bus tới trường học. Buổi tối lại tranh thủ đi phát tờ rơi rồi lại khuya mới về đến phòng, chi tiêu tiết kiệm từng đồng một. Dù có mệt, có vất vả nhưng cũng không dám nói với mẹ bởi khi đi làm tôi mới hiểu mẹ mình mỗi ngày vất vả như thế nào mới kiếm được đồng tiền, càng đi làm tôi lại càng thương mẹ hơn.

Thế rồi sau một thời gian dài đi làm và tiết kiệm tôi cũng có cho mình một số tiền nhỏ, với cái tuổi trẻ nông nổi và nhiều khát khao tôi vay bạn bè và anh chị họ hàng thêm một số tiền. Tôi bắt đầu dự án kinh doanh của riêng mình với thật nhiều hào hứng và nhiệt huyết thế rồi từ hai bàn tay trắng sau hơn 1 năm tôi mang về cho bản thân mình một đống nợ hơn 700 triệu.

ÁP LỰC CAO = THÀNH CÔNG NHANH

Tôi đón tuổi 20 của mình bằng một đống nợ và một danh sách những người đòi nợ. Có những ngày tôi sợ hãi, lo lắng chẳng dám bật điện thoại lên vì có quá nhiều người đòi nợ rồi đe dọa. Người ta săn tôi như săn vịt, rồi về nhà ở quê tôi để chửi bới, đòi mẹ tôi. Đội nhóm thì tan vỡ, xung quanh tôi chỉ còn lại bốn bức tường và một đống nợ trên đầu. Đến cả máy tình và cái xe máy tôi cũng phải mang đi cầm cố trả nợ. Một gói mì tôi chia làm bốn để ăn với cơm trong hai ngày vì tôi chẳng còn lấy 1 xu mà mua rau. Có những lúc tôi chỉ còn biết ôm bồn cầu ngồi khóc.

Có lẽ bạn không tin nhưng tôi đã từng thất bại như thế đấy.
Và rồi thì tôi cũng hoãn được nợ, trả dần dần, tôi bắt tay vào một dự án mới. Lúc đó tôi tiếp quản và làm tuyển sinh cho một trung tâm luyện thi, sau hai tháng làm việc từ một trung tâm có doanh số gần 500 triệu đồng mỗi cơ sở trên mỗi tháng tôi đã phá tan tành và làm sập trung tâm đó. Lần này tôi phải bồi thường một số tiền hơn 200 triệu đồng và một lần nữa tôi lại thất bại một cách ê chề.

Tuổi trẻ của tôi thế đấy, lần này có lẽ tôi đã dần quen với việc nợ nần và thất bại chăng. Sau thất bại này tôi lại càng có khí thế làm việc hơn, tôi quyết tâm lấy lại những gì đã mất, tôi nghĩ mình xứng đáng có được nhiều thứ hơn. Tôi và một người bạn nữa xin làm tại một hãng thời trang, sau một thời gian thương lượng chúng tôi nhanh chóng có được một số cơ sở.

Công việc ban đầu cũng diễn ra thuận lợi, chúng tôi làm marketing và dịch vụ tốt nên cửa hàng luôn đông khách, có những lúc chúng tôi phải thuê đến 6 nhân viên cho một ca bán hàng. Rồi thì sau khi hết dịp cuối năm và tết chúng tôi lại chẳng biết làm gì với shop thời trang này nữa. Nhanh chóng trả nợ và tiêu hết số tiền mình kiếm được vào những cuộc vui chơi và rồi chúng tôi cũng làm sập chuỗi cửa hàng này. Đồng thời tôi lại bổ sung thêm bộ sưu tập của mình một cục nợ hơn 300 triệu nữa.

KHÔNG CÓ THẤT BẠI TẤT CẢ CHỈ LÀ THỬ THÁCH

Cuộc sống thật nhiều cảm xúc, tuổi trẻ của tôi thăng trầm có đủ cả những nông nổi, những sai lầm luôn có. Thế nhưng sau tất cả là bài học mà tôi nhận được là sự trưởng thành mà tôi có được, sau dự án thời trang tôi lại bắt tay vào huy động vốn và mở một trung tâm tiếng Anh cùng bạn của mình, sau chỉ mới 6 tháng hoạt động chúng tôi đã vận hành nó một cách hiệu quả nhưng rồi do một số rắc rối và thế là trung tâm phải đóng cửa. Thế là chúng tôi lại tiếp tục ôm thêm một cục nợ 200 triệu.

Bạn thấy đấy thất bại tôi có cả một chuỗi, nhưng giờ đây tôi nhận ra chẳng có gì tên là thất bại cả tất cả chỉ là thử thách. Cuộc sống luôn muốn thách thức tôi, nhưng tôi sẽ không bao giờ vì thế mà bỏ cuộc vì đây là cuộc đời tôi, tôi phải làm chủ nó tôi phải bảo vệ cho ước mơ của mình. Tôi vẫn luôn nỗ lực không ngừng.

Sau một thời gian tôi lại tiếp tục với một số dự án khác trong đó có cả tiếng Anh và dự án ấy giờ đây vẫn đang rất thành công. Tôi biết rằng bạn cũng có rất nhiều ước mơ, hoài bão nhưng bạn chưa có môi trường, bạn còn nhiều nỗi sợ hãi, lo lắng. Tôi cũng đã từng như bạn nên tôi hiểu và cảm nhận được điều đó. Trong suốt hơn hai năm vừa qua tôi đã đào tạo cho hàng ngàn bạn trẻ, tôi giúp các bạn ấy thay đổi, phát triển không bước phải sai lầm của tôi trước đây. Tôi biết rằng dù có rất nhiều vấn đề đang bủa vây lấy bạn nhưng từ tận sâu trong trái tim bạn chưa bao giờ dừng suy nghĩ về ước mơ, hoài bão của mình. Tôi làm được và tôi tin rằng chắc chắn BẠN SẼ LÀM TỐT HƠN