Chán đi làm thuê, cách tư duy làm sao để làm ông chủ?

Tôi chắc chắn với bạn rằng, bạn không cần thông minh tuyệt đỉnh vẫn có thể làm ông chủ và trở nên giàu có.

Trong kinh doanh và khởi nghiệp, rất ít khi từ “chắc chắn” được sử dụng. Nhưng tôi dám dùng từ “chắc chắn” trong chủ đề này để trò chuyện với bạn, tức là tôi phải có ẩn ý gì đó và những điều tôi chia sẻ với bạn trong chủ đề này sẽ có giá trị, thì tôi mới quả quyết đến thế. Bài viết dưới đây, tôi sẽ mách bạn cách tư duy để từ một người làm thuê trở thành ông chủ

Làm thuê thì không có gì xấu:

Thứ nhất, làm thuê không có gì xấu.Chỉ có những kẻ ăn không ngồi rồi hay ăn trộm, ăn cắp, lừa gạt người khác thì mới là xấu. Làm thuê thì người ta sống bằng mồ hôi, sức lao động của mình, việc đó hoàn toàn là tốt. Nhưng làm thuê thì đi kèm với cái nghèo. Điều đó thật khó bàn cãi.

Bạn không tin? Để tôi làm cho bạnxem một phép tính:

Hiện nay, bạn làm thuê và lãnh lương 20 triệu đồng một tháng. Cao không? Khácao so với mặt bằng trung bình hiện nay đấy. Tôi cũng giả sử bạn vừa bước ra đilàm và bạn còn 30 năm nữa để làm việc. Tất cả đều khá lý tưởng.

Mỗi năm bạn lãnh lương 12 tháng, vị chi bạn còn 360 lần lãnh lương nữa. Chà,như vậy nếu mỗi ngày bạn đều lãnh lương, thì bạn lãnh chưa tròn 1 năm thì đãhết (vẫn còn thiếu 5 ngày mới tròn 1 năm)

Và tổng cộng bạn sẽ được nhận là 360 x 20 triệu = 7.2 tỷ đồng (Có thể theo thờigian thì tiền lương của bạn cũng sẽ thay đổi, nhưng trượt giá và lạm phát cũng sẽ thay đổi theo. Nên cứ tính theo mặt bằng hiện nay). Nhiều không? Ồ, nếu tự dưng bạn được nhận một số tiền như vậy ngay bây giờ, thì quả thật nó là một con số đáng mơ ước.

Nhưng đó là con số của cả cuộc đời vất vả của bạn. Và bao nhiêu thứ chi tiêu,bao nhiêu việc đang trông chờ vào số tiền đó: nhà cửa, ăn uống, nuôi dạy concái, phụng dưỡng cha mẹ và cả cuộc sống hưu trí khi bạn không còn đi làm nữa…

Liệu bạn làm được bao nhiêu việc với số tiền đó? Trong khi, mua một căn nhà ởPhú Mỹ Hưng đã có thể cần đến số tiền 5 hay 6 tỷ đồng. Cả cuộc đời vất vả củabạn chỉ đủ để mua một căn nhà ư?

Bạn đã nghe “siêu đám cưới” ở Việt Nam mà nghe đồn là chi phí lên đến 25 hay 26tỷ đồng chửa? Hơn 3 kiếp của bạn đấy (Với điều kiện là có Luân hồi). Mà nhớsống thọ thọ tý nhé! Sống để có thể làm việc đủ 30 năm thì mới kiếm được sốtiền nói trên, chứ không thì 3 kiếp cũng không đủ.

Bạn cũng đã nghe nhiều người mua những chiếc xe vài triệu đô rất dễ dàng, nhưngvới bạn, có thể, kiếm 1 triệu đô cần 3 kiếp đấy.

Như tôi tính ở trên, làm thuê KHÔNG THỂ làm giàu được! Và những người giàu có,không ai lại chọn làm thuê để làm giàu và không ai làm giàu nhờ làm thuê cả.

Vì sao lại vậy? Trước tiên hãy trả lời câu hỏi: “Khi bạn đi làm thuê, ai trảlương cho bạn?”

Câu trả lời thường thấy là : “Ông chủ!”.

“Bạn sai rồi đấy, sai cơ bản, sai nghiêm trọng. CHÍNH BẠN là người không chỉ làtrả lương cho bạn, mà còn trả lương cho ông chủ của bạn nữa”

Bạn không tin à? Nếu bạn chỉ làm được cho công ty 5 triệu đồng/1 tháng. Có ôngchủ nào trả cho bạn 10 triệu đồng/tháng không? Nếu bạn làm được cho công ty 80triệu đồng/tháng, bạn có được lãnh lương 100 triệu đồng không?

Dĩ nhiên là KHÔNG. Nếu bạn được nhận lương 10 triệu / tháng thì có nghĩa là bạnđã làm cho công ty ít nhất 15 triệu. Muốn được nhận 100 triệu thì bạn cũng đãlàm ra cho công ty ít nhất 120 triệu. Phần còn lại, không phải là để trả lươngcho ông chủ của bạn sao?

Như vậy, dù là làm thuê với mứclương vài triệu đồng một tháng cho đến cả trăm triệu đồng một tháng, bạn làmthuê “bình dân” hay “cao cấp”, trên thực tế, bạn không bao giờ nhận đủ những gìbạn đã cống hiến, bạn đã làm được.

Vậy tại sao bạn không làm chủ. Để ít nhất bạn làm được 15 triệu thì nhận 15triệu, làm 120 triệu thì nhận 120 triệu thay vì chỉ nhận 10 triệu hay 100 triệunhư đã nói ở trên mà còn phải cảm ơn ông chủ bạn và cầu mong cho ông đừng đuổiviệc bạn?

Khi bạn làm thuê, bạn rất khó để làm chủ cuộc sống, làm chủ thời gian và côngviệc của bạn. Việc của bạn là do sếp giao. Thời gian của bạn là của công ty vàbạn có thể bị quản lý thời gian chặt chẽ. Và khi bạn muốn đi chơi, đi du lịchhay đơn giản là có một việc gì đó cần giải quyết thì bạn cũng cần xin phép côngty. Trong nhiều trường hợp là bạn sẽ không được phép nghỉ.

Nhiều người cảm nhận được là cuộc sống thực sự nhàm chán. Sáng dậy thì tất bậtđến công ty vì sợ muộn. Đến công ty hôm không có việc cũng phải ngồi đó, khi cóviệc thì tối mắt tối mũi. Đến chiều lại chen lấn với dòng người về nhà. Mệt!Ngủ! Hết một ngày. Và ngày mai lại thế…

Mỗi tuần được nghỉ ngày chủ nhật, sáng thì ngủ nướng do cả tuần đã phải dậysớm. Chiều thì giặt đồ, dọn nhà. Thế là đến thứ Hai…

Chúng ta đang sống, chứ không phải là chỉ tồn tại. Và chúng ta cần phải sốngthật hạnh phúc, vui vẻ, chứ không phải là một cuộc sống đầy nhàm chán như mộtcon gà công nghiệp vậy được.

Tại sao ta không làm chủ, ít nhất là làm chủ công việc, thời gian và cuộc sốngcủa chính ta? Để ta có thể làm gì ta yêu thích, để có cuộc sống tự do, hạnhphúc hơn?

Rõ ràng là làm thuê có quá nhiềunhững nhược điểm. Nhưng làm chủ có chắc đã tốt, hạnh phúc và giàu có hơn chăng?Và làm giàu để rồi làm gì?

Tại sao phải làm chủ ?

Trước tiên, tôi xin khẳng định, làm chủ chưa chắc bạn đã có cuộc sống hạnhphúc, giàu có và nhiều tự do hơn làm thuê. Việc đó hoàn toàn phụ thuộc vào cáchchúng ta làm chủ như thế nào. Vẫn có nhiều người làm chủ theo kiểu “khổ chủ”chứ không sung sướng gì.

Nhưng ít ra, khi bạn ra làm chủ, và làm chủ đúng cách, thì bạn có cơ hội để trởnên giàu có hơn, hạnh phúc hơn và tự do. Trong khi, người làm thuê, dù có làmtốt đến mức nào đi nữa, vẫn không thể đạt được điều đó.

Bạn không tin ư? Thử quan sát những người giàu có xung quanh bạn, dù là mộtngười nông dân giàu có hay một doanh nhân thành đạt, những người giàu có nhất,có phải họ là những người làm thuê đơn thuần không?

Không! Người nông dân đó chắc chắn làm chủ ruộng vườn, đất đai của mình. Họ tựquyết định sẽ trồng gì, nuôi gì, đầu tư thế nào, thu hoạch khi nào. Họ chắcchắn không phải là người chỉ đi làm thuê cho những người khác rồi trở nên giàucó như vậy.

Một doanh nhân thành công, nếu ông ta vẫn đang làm thuê thì ông vẫn có nhữngkhoản đầu tư, những cổ phiếu, cổ tức của công ty ông hoặc những công ty khác.Nếu theo nghĩa đó thì ông vẫn đang làm chủ, là một nhà đầu tư chứ không hẳn chỉlà một người làm thuê.

Hãy tìm một danh sách những người giàu có nhất thế giới, tôi đố bạn tìm ra mộtai chỉ đơn thuần làm thuê đấy. Tôi THÁCH THỨC bạn tìm ra đấy. Không có đâu! Vìbản chất của làm thuê là không thể làm giàu và thật giàu được.

Và làm chủ, người ta có cơ hội làm chủ được thời gian, công việc và cuộc sốngcủa chính mình. Còn làm thuê thì khó mà làm được như vậy. Vì sao ư, vì bản chấtcủa làm thuê là bạn cho người khác THUÊ một phần thời gian, sự tự do và cuộcsống của bạn để lấy tiền. Bạn đã cho người khác thuê rồi, thì người ta có quyềnsử dụng, có quyền quản lý chứ. Bạn còn ý kiến ý cò gì nữa?

Như vậy, làm chủ chưa hẳn đã giàu có, hạnh phúc và tự do hơn, nhưng dù sao cũngcó cơ hội để đạt được những thứ ấy. Còn làm thuê, cơ hội để đạt được những điềutrên là không bao giờ. Vậy bạn lựa chọn con đường nào, tùy bạn!

Tôi thường nói về 2 chữ làm giàu hay giàu có. Một số bạn không thích điều đó.Bạn nói tình cảm, niềm tin, tình yêu thương… và những thứ tương tự mới quantrọng, chứ tiền bạc quan trọng gì?

Tôi không nghĩ vậy. Bạn so sánh tiền bạc với tình cảm cái nào quan trọng hơnthì cũng như bạn so sánh giữa chân và tay vậy. Cái nào quan trọng hơn? Nếu bạnnói tay quan trọng hơn thì bạn có dám chặt đôi chân bạn đi không? Cũng như vậy,con người ta cần cả tiền bạc lẫn tình cảm để sống và sống tốt. Và mỗi thứ đềucó vai trò riêng của nó.

Tình cảm gia đình tốt đẹp khiến bạn vui vẻ, bình an và gắn bó, hạnh phúc hơn.Nhưng không có tiền làm sao bạn nuôi dưỡng con cái được tốt, bạn phụng dưỡngcha mẹ được chu đáo? Tiền bạc sẽ giúp đảm bảo cho những người bạn yêu thương cócuộc sống tốt. Điều đó có phải là xấu không?

Bạn có lòng thương người, giúp đỡ người khác. Đó thực sự là một viên ngọc trongcuộc đời. Nhưng bạn phải có tiền để giúp họ cái ăn, cái mặc, để tạo cơ hội việclàm cho họ…, chứ bạn chỉ nói, chỉ nghĩ không thôi à? Khi bạn có tiền bạn mớixây được bệnh viện, trường học, trại trẻ mồ côi, mới quyên góp giúp đỡ ngườikhác được. Chứ chỉ có tình cảm không thôi, thì bạn làm điều đó như thế nào?

Bạn có niềm tin vào Phật, vào Chúa… Bạn cảm thấy mình bình an, nhẹ nhàng hơnkhi đi lễ ở nhà thờ hay viếng chùa. Nhưng không có tiền, liệu bạn lấy gì xâychùa, dựng nhà thờ? ….

Và dĩ nhiên, bạn cũng không chỉ cần tiền bạc. Mà bạn cũng cần cả tình cảm, niềmtin, tình yêu… trong cuộc sống nữa. Giống như bạn cần cả tay và cả chân vậy.Khiếm khuyết 1 trong 2 bạn sẽ gặp vô vàn những khó khăn. Vì vậy, đừng bao giờso sánh, công kích hay coi thường, ghét bỏ tiền bạc hay tình cảm. Chúng ta cầntất cả chúng.

Khi bạn làm giàu, thì điều đó không chỉ là cho bản thân bạn, mà còn cho giađình, cha mẹ, anh em, vợ con, cho những người bạn thương yêu bạn nhất và cho cảxã hội nữa. Cuộc sống sẽ tốt hơn lên khi điều kiện vật chất được đảm bảo.

Như vậy, nhu cầu làm giàu là chính đáng, là hoàn toàn hợp lẽ tự nhiên và khôngcó gì là xấu cả. Điều quan trọng là bạn phải cân bằng giữa tình cảm và tiềnbạc. Đừng vì tiền bạc mà vi phạm đạo đức, lương tâm, pháp luật. Dùng tiền màlàm việc tốt thì đó là việc rất tốt? Còn không có tiền thì muốn làm việc tốt erằng cũng khó.

Làm thế nào để thay đổi tư duy làm thuê ?

Trước tiên, bảnthân tôi cũng thắc mắc không hiểu tại sao Việt Nam ta lại có tư tưởng bài xíchvà ghét người giàu. Những câu chuyện cổ tích của ta tuy mang nhiều tính giáodục nhưng cứ hễ người giàu thì đó là kẻ xấu. Đó là phú ông, phú hộ, bá hộ, lãonhà giàu… toàn những người gian ác.

Nhưng tôi cũng ngạc nhiên là những nhân vật tốt trong truyện, cuối cùng lại“sống GIÀU CÓ và hạnh phúc bên nhau đến suốt đời”. Tôi tự mình đặt câu hỏi:“Nếu câu chuyện không kết thúc ở đó, thì những nhân vật tốt kia, giờ đã trở nêngiàu có, có trở thành lão bá hộ độc ác tham lam không?”

Tôi tin là không, những nhân vật đó đều là những người rất tốt bụng, giỏigiang, chịu thương chịu khó. Làm sao họ trở nên xấu xa được. Vậy là bản thântruyện cổ tích có mâu thuẫn. Rõ ràng, không phải người giàu nào cũng xấu, vẫncó những người giàu tốt bụng, tài giỏi. Nhưng tôi, khi không còn là trẻ connữa, mới nhận ra điều này. Vậy những đứa con Việt Nam, lớn lên từ dòng sữa cổtích như vậy, sao lại không ghét người giàu và làm giàu cho được?

Lịch sử Việt Nam ta cũng ảnh hưởng rất nhiều đến tư duy làm chủ, làm giàu củangười dân ta. Tôi cũng không dám tùy tiện kết luận nguyên nhân là tại sao,nhưng rõ ràng trong suốt một bề dày lịch sử phong kiến, nước ta ít coi trọnggiao thương, buôn bán, và công nghiệp mà chỉ coi trọng khoa bảng và nôngnghiệp.

Khi mà các nước xung quanh có những đoàn thuyền buôn hàng trăm chiếc đi khắpnơi trên thế giới giao thương, trao đổi hàng hóa, khi mà Nhật Bản xây dựngthương cảng Hội An ở Quảng Nam rồi sau đó người Trung Hoa sửa chửa, gầy dựnglại thật sầm uất, nhộn nhịp, thì nước ta vẫn chẳng có hải cảng nào đáng kể chothương nhân nội địa.

Trải qua giai đoạn bao cấp, mọi thứ đều là “xin, cho, cấp, phát”, người dân tacũng đã quen với suy nghĩ “xin việc”. Chỉ cần xin được một việc làm thì sẽ đượccấp gạo ăn, cấp nhà ở, con cái được học hành, có lương hưu khi già, có cuộcsống không đến nỗi nào quá nghèo khổ.

Những tư duy đó đã lạc hậu, cũ kỹ và lỗi thời hết cả rồi.

Nhưng chúng tavẫn nghe cha mẹ dạy con cái: “Con cố gắng học cho thật giỏi, sau này XIN đượcmột việc làm tốt, ổn định, làm cho nó đỡ khổ.”

Thầy cô giáo phổ thông dạy học sinh rằng: “Các em chọn ngành, chọn trường nênchọn ngành nào, trường nào phù hợp với mình và dễ XIN VIỆC để thi, để học.”

Giảng viên đại học thì dạy sinh viên rằng: “Trước khi các bạn ra trường, tôi sẽhướng dẫn các em cách viết CV, cách làm hồ sơ và cách trả lời phỏng vấn khi XINVIỆC.”

Thế đấy, đó là những con người trẻ, có sức khỏe, có khả năng học hỏi, có đammê, có nhiệt huyết, có kiến thức, hiểu biết, là tầng lớp trí thức, là những conngười ưu tú của xã hội, nhưng tư duy của họ thì chỉ gắn liền với 2 chữ LÀM THUÊvà XIN VIỆC. Cả cuộc đời đi xây dựng ước mơ cho người khác, chả trách sao ViệtNam ta mãi mãi cứ nghèo, còn những nước thuê mướn lao động của nước ta lại ngàymột giàu có hơn lên?

Chúng ta cần thay đổi, cần xóa bỏ tư duy đó. Vậy thay đổi thế nào?

Trước tiên, đó phải là thái độ với việc làm giàu và làm chủ. Như đã nói ở trên,làm giàu là một nhu cầu hoàn toàn chính đáng của con người. Và làm chủ là mộtcách hiệu quả để làm giàu và làm giàu chính đáng, cũng như là cách để con ngườita làm chủ cuộc sống, công việc và thời gian của chính mình, để cuộc sống hạnhphúc, tươi đẹp hơn.

Thứ hai, chúng ta cần loại bỏ những tư tưởng “dạy con làm thuê” mà hãy “dạy conlàm chủ” hoặc “dạy con làm giàu”.

Cha mẹ dạy con cái hãy dạy rằng: “Con phải cố gắng học thật giỏi, để có thể gầydựng được một cơ nghiệp của riêng mình, sử hữu nhiều doanh nghiệp, nhiều tàisản và trở nên giàu có”

Giáo viên phổ thông hãy dạy học sinh mình rằng: “Các em phải chọn những ngànhmình yêu thích. Hãy học không những kiến thức từ nhà trường, sách vở, mà hãyhọc tất cả những gì em thấy có ích, em cần để thành công. Học từ nhiều môitrường khác nhau. Công việc đó, có thể sẽ gắn bó với em suốt đời, nên các emhãy chọn việc mình yêu thích. Và hãy cố gắng để làm chủ, để giàu có, thành côngtừ công việc em yêu thích đó.”

Giảng viên Đại học hãy dạy học sinh mình rằng: “Trước khi các em ra trường, tôisẽ hướng dẫn các em cách viết hồ sơ và trả lời phỏng vấn khi xin việc. Đồngthời, tôi sẽ hướng dẫn các em cách làm hồ sơ xin thành lập công ty và các bướccần thiết để khởi nghiệp, để xây dựng một công ty phát triển. Bước đầu tiên khimới ra trường, các em có thể đi làm thuê. Nhưng các em không được có suy nghĩsẽ làm thuê suốt đời. Cuộc sống các em còn rất dài và các em cần phải làm chủcuộc sống, thời gian và công việc của mình. Hãy không ngừng học hỏi. Hãy làmchủ và làm giàu. Hãy đóng góp cho xã hội. Hãy sống thật vui vẻ và hạnh phúc”

Mục tiêu cuối cùng trong tất cả các hành động của con người là đều nhằm đến mộtcuộc sống vui vẻ, hạnh phúc và ngày càng vui vẻ, hạnh phúc hơn. Bất cứ cái gìkhiến cho bạn vui vẻ, hạnh phúc hơn đều đáng để bạn làm cả. Và nếu như làm chủcho bạn một cơ hội để làm được điều ấy, thì sao bạn không thử nhỉ? Mọi kết quảtrong tương lai đều là do bạn quyết định của bạn hôm nay.

Xây dựng tư duy làm chủ như thế nào?

Đây là câu hỏi mà chính bản thân tôi cũng đang phải tìm câu trả lời. Nhưng tôisẽ trình bày một số quan điểm theo suy nghĩ và kinh nghiệm của bản thân mình.Những gì tôi trình bày chưa hẳn đã chính xác, nhưng cũng mong là có thể giúpbạn tìm ra những ý tưởng cho riêng mình.

Thứ nhất, bạn phải luôn sẵn sàng để học hỏi .

Tại sao làm chủ, làm giàu lại liênquan đến học hỏi? Bạn ơi, dù bạn làm bất kỳ việc gì trong cuộc sống này, bạnđều phải luôn luôn học hỏi. Thế giới luôn tồn tại những điều bạn chưa biết, vàvẫn đang ngày ngày thay đổi. Do đó, bạn phải liên tục học hỏi để phát triểnhơn. Vậy nếu không sẵn lòng học hỏi, thì làm sao ta có thể học được cách tưduy, suy nghĩ và hành động của người giàu và người thành công để trở nên thànhcông được?

Chúng ta có rất nhiều các nguồn để học hỏi: sách vở, báo chí, video. Nhưng theotôi nơi để bạn học hỏi tốt nhất đó chính là các lớp học, các lớp chuyên đề vềtư duy làm chủ, làm giàu, các lớp phát triển bản thân… Bạn sẽ được học hỏi trựctiếp từ những người giàu và người thành công.

Tại sao lại vậy? Muốn làm giàu, làm chủ bạn không chỉ cần có kiến thức, kỹnăng. Những điều đó rất quan trọng nhưng không quyết định. Các bạn còn phải cầnđộng lực, khát khao và năng lượng cũng như sự hỗ trợ của mọi người.

Trong một lớp học, mà ở đó, tất cả các thành viên trong lớp, dù ở bất kỳ lứatuổi nào, làm việc gì, cũng đều có chung một ước mơ, một khao khát, một quyếttâm làm giàu, làm chủ… thì không những bạn sẽ học được kiến thức từ những ngườithầy, người diễn giả mà còn học từ chính những người bạn học của mình. Bạn sẽđược mọi người truyền đạt kinh nghiệm, năng lượng, động lực, đam mê, khát khao…và những người bạn mới này cũng sẵn sàng giúp đỡ bạn trên con đường tìm kiếmthành công. Điều đó không tuyệt vời hay sao?

Điều tuyệt vời của cuộc sống là chúng ta không ai có thể sống một mình. Chúngta còn có gia đình, cộng đồng và xã hội. Chúng ta cần có những người bạn bè đểchia sẻ, giúp đỡ ta. Ta cần có những người đồng nghiệp, cộng sự, đối tác tincậy để thành công. Và chúng ta cũng muốn giúp đỡ thật nhiều người… thì các lớphọc như trên chính là nơi tuyệt vời để bạn kết giao bạn bè, mở rộng các mốiquan hệ để không những bạn thành công hơn mà còn có cuộc sống hạnh phúc hơn.

Và ngoài những người bạn học tuyệt vời, bạn còn có thể học hỏi trực tiếp từ nhữngngười thầy, diễn giả, những người giàu và thành công. Bạn học được kiến thức,kinh nghiệm, cách suy nghĩ, cách hành xử và thái độ, năng lượng của họ. Được họtruyền cho đam mê, nhiệt huyết và khát khao. Điều đó sẽ giúp ích cho bạn rấtrất nhiều.

Bạn có biết câu nói nào là nguy hiểm nhất trong “từ điển” của mỗi con ngườichúng ta không? Đó chính là câu nói: “Tôi hiểu rồi!”. Có thể bạn đã biết mộtcái gì đó, đã biết một phần nào đó, nhưng có chắc chắn là bạn hiểu thấu đáo, đãbiết rõ toàn bộ vấn đề chưa? Khi bạn nói, bạn nghĩ “Tôi hiểu rồi!” nghĩa là bạnđã tự mình chặn mất con đường học hỏi và tiến bộ của mình.

Nếu hoàn cảnh hiện tại của bạn là chưa giàu, chưa thành công, thì cũng có nghĩalà bạn chưa biết, chưa hiểu một vấn đề nào đó. Nếu bạn hiểu biết hết thì bạn đãthành công, đã hạnh phúc rồi. Do đó, bạn không nên giữ cái suy nghĩ“Tôi hiểurồi!” mà phải sẵn lòng học hỏi, thay đổi. Kinh nghiệm cho thấy những người luônmiệng: “Tôi hiểu rồi!” thì thường là người chẳng biết gì cả và cũng không phải làngười thành công.

Những người thành công mà tôi được biết, những người tôi vẫn ngưỡng mộ, họctập, tìm hiểu, họ học từ những điều hết sức nhỏ nhặt trong cuộc sống. Họ quanniệm rằng những con người tầm thường nhất mà họ gặp hàng ngày vẫn có điều hayđể họ học và họ sẵn sàng học hỏi. Còn tôi và bạn thì sao?

Sẵn sàng học hỏi, bạn sẽ có cơ hội để thành công, nhưng chỉ sẵn sàng học hỏikhông thôi, chưa đủ. Bạn còn phải luôn luôn sẵn sàng hành động. Sẵn sàng hànhđộng có lẽ là điều dễ phân biệt nhất giữa người thành công và không thành công.

Khi bạn đọc bất cứ cuốn sách nào về dạy làm giàu, dạy thành công, bạn cũng sẽgặp câu nhắn nhủ chân tình của tác giả: Tất cả những điều bạn học, bạn đọcđược, nhưng nếu bạn không hành động, không trải nghiệm thì cũng sẽ trở nên vôích mà thôi. Muốn có kết quả thì bạn phải hành động.

Sự thật là như vậy. Nếu như tư duy, tư tưởng, nhận thức, suy nghĩ đều thuộc vềthế giới của ý thức thì thành công, giàu có đều thuộc thế giới vật chất. Vàhành động chính là bước trung gian để chuyển từ thế giới ý thức sang thế giớivật chất. Nếu không có hành động thì tất cả những suy nghĩ, nhận thức của bạnchỉ mãi mãi là những suy nghĩ và nhận thức mà không trở thành một kết quả cụthể nào cả. Muốn có kết quả thì bắt buộc chúng ta phải hành động.

Trong khi chúng ta hành động, những vấn đề vướng mắc, tồn đọng sẽ xuất hiện. Vàchúng ta sẽ từng bước, từng bước giải quyết những vấn đề đó và ngày một trưởngthành hơn, bản lĩnh hơn. Nếu không bắt tay vào hành động, chỉ bằng suy nghĩ vàtư duy, chúng ta sẽ thật khó mà nhận ra được hết những khó khăn, vướng mắc đangtồn tại. Và do đó, chúng ta cũng thật khó để phát triển bản thân mình.

Trước một ý tưởng mới, một suy nghĩ mới. Có 2 trường hợp có thể xảy ra. Một làý tưởng đó là đúng, hai là nó sai. Dù trong trường hợp nó đúng hay sai gì thìviệc hành động sớm cũng mang lại nhiều lợi ích. Nếu đó là một ý tưởng đúng,việc hành động sớm sẽ sớm mang lại cho bạn kết quả tốt. Và từ đó, bạn có thểnhanh chóng phát triển tiếp và thành công. Còn nếu nó sai thì sao? Thì bạn cũngsớm nhận ra sự sai lầm của ý tưởng đó để thay đổi, cải thiện nó hoặc vứt bỏ nóđi, triển khai ý tưởng khác. Nếu chỉ suy nghĩ, lưỡng lự, chần chừ bạn chỉ bỏqua cơ hội mà thôi.

Những người giàu và người thành công không phải là những người không suy nghĩ,tính toán trước khi hành động. Nhưng sau một thời gian cân nhắc, họ bắt tay vàohành động. Họ không chờ đến khi mình biết hết tất cả mọi thứ rồi mới hành động.Vì họ biết rằng trong hành động họ sẽ học được nhiều thứ, sẽ cải tiến dần dần,sửa chữa dần dần cho đến khi thành công. Đợi khi mọi khó khăn, mọi vướng mắc rõràng ra rồi mới hành động thì cơ hội cũng vụt qua mất rồi, mà cũng có thể chảbao giờ có cái thời điểm ấy.

Hãy tưởng tượng một quả tên lửa. Bộ điều khiển sẽ tính toán trước hết tất cảcác điều kiện về gió, mưa, áp suất… trước khi phóng. Rồi cứ vậy là phóng đi đếnđích. Hay tên lửa sẽ được phóng đi, rồi trong quá trình bay, bộ điều khiển sẽđiều chỉnh dần tên lửa tùy theo điều kiện bên ngoài để tên lửa đi đúng mụctiêu?

Người ta chọn cách thứ 2 bạn ạ. Không thể tính toán hết tất cả những gì sẽ xảyra, những khó khăn sẽ đến. Nhưng nếu vì vậy mà không hành động thì cũng như quảtên lửa kia, sẽ không bao giờ được phóng đi. Vậy thì cứ hành động, rồi từngbước cải thiện, sửa chửa, thay đổi để đạt trúng mục tiêu.

Mình nhận thấy những người thành công có một công thức chung là họ có một độ“liều” rất cao. Họ dám làm việc mà rất nhiều những người khác e ngại hoặc losợ, hoặc né tránh. Họ hành động bất chấp sự sợ hãi. Họ hành động quyết tâm vàquyết liệt. Họ hành động nhanh chóng và dứt khoát. Trong khi hầu hết nhữngngười còn lại thường xuyên trì hoãn, than vãn và oán trách.

Chỉ tính theo quy luật sác xuất thì những người hành động nhiều, hành động liêntục cũng sẽ có nhiều sự thành công hơn hẳn những người còn lại. Giả sử bạn chỉcó một cây tiêu, bạn phóng vào bia, liệu có bao nhiêu phần trăm là bạn phóngtiêu trúng đích. Giả sử một người khác có thật nhiều phi tiêu và anh ta liêntục phóng, phóng, phóng và phóng. Cuối cùng, có phải là dù tệ đến thế nào đichăng nữa, anh ta cũng sẽ có một vài cây tiêu trúng đích hay không?

Những người liên tục hành động giống như người ta liên tục phóng tiêu vậy. Thếnào cũng trúng bia được vài cây. Còn người năm thì bảy họa mới phóng được mộtcây, thì trừ khi anh là một chuyên gia thì mới phóng trúng đích được. Mà nóicho cùng, chuyên gia là gì? Chuyên gia phóng tiêu cũng là người tập phóng tiêurất rất nhiều và trở nên chuyên nghiệp, điêu luyện. Khi đó thì họ được gọi làchuyên gia chứ gì?

Như vậy, nói cho cùng, hành động luôn luôn thắng không hành động. Và nếu bạnkhông dám hành động, không hành động quyết liệt và nhanh chóng, bạn thật khóthành công được.

Thứ hai, Hãy học hỏi, tiếp xúc với những người giàu, ngườithành công để học hỏi họ.

Hãy sống như một người giàu có" - đây có lẽ là câu nói bị gần như tất cả chúng ta hiểu sai. Bạn nghĩ người giàu là tiêu xài đồ hiệu, mua xe đắt tiền, tham gia những buổi tiệc sang xịn mà bạn có thể chỉ thấy trong mơ?

Ồ không! Đó chỉ là phần nổi của tảng băng chìm. Trên thực tế, người giàu có những quy tắc nhất định trong cuộc sống mà thiết nghĩ ai cũng nên học theo. Tất cả là để thay đổi tư duy, tầm nhìn và thái độ sống của bạn thôi.

Nói ít, nghe nhiều

Những quy tắc sống như một người giàu có mà ai cũng nên học theo để đạt được thành công - Ảnh 1.

Tưởng đơn giản, nhưng “lắng nghe” không phải là kỹ năng mà ai cũng làm được. Nhiều người có xu hướng để cái tôi của mình quá mạnh, quá lấn át, mà quên đi rằng người khác cũng có ý kiến muốn trình bày.

Nhìn sang những người giàu có và thành đạt, họ nói ít, nghe nhiều và làm nhiều, bởi đó là điều hết sức quan trọng đối với kinh doanh. Như Steve Jobs đã từng nói: “Chẳng có lý do gì để thuê người giỏi về mà phải bảo họ phải làm việc. Thuê người giỏi là để họ chỉ cho chúng ta phải làm những gì.”

Trên thực tế thì với bất kỳ ý tưởng nào, con người cũng có xu hướng chỉ ra những điểm họ không thích, chưa hài lòng và muốn thay đổi. Tổng hợp tất cả, chúng ta có một dự án hoàn thiện, thế nên người giàu họ luôn lắng nghe.

Đừng ở văn phòng quá lâu

Dĩ nhiên là làm ở công ty thì phải có kỷ luật, bạn phải lên văn phòng. Nhưng đừng “chết dí” ở đó!

Hãy tìm cách tận dụng công việc để ra ngoài giao tiếp, gặp gỡ khách hàng hoặc chuyên gia. Việc tiếp xúc với nhiều người sẽ làm góc nhìn của bạn mở mang hơn, kiến thức rộng hơn, và các mối quan hệ cũng tốt hơn.

Bạn cũng có thể chọn cách ngồi lỳ ở văn phòng làm việc. Nhưng hãy nhớ, việc đó chỉ tốt một phần cho chuyên môn, chứ không giúp bạn học thêm quá nhiều điều đâu.

Chọn bạn mà chơi

Sự thực là nếu muốn thành công, một phần quan trọng nhất là bạn cần chọn lọc lại những mối quan hệ. Qua thời gian, mối quan hệ sẽ ngày càng nhiều lên, và hãy tự hỏi trong số đó ai có thể giúp mình tốt, và ai đang kéo mình xuống.

Việc đánh giá cần phải khách quan, sao cho phù hợp với mục đích của bản thân. Nếu bạn muốn giàu có, hãy tìm những người có tầm nhìn và khả năng thay đổi tư duy của chính bạn.

Cần biết điểm dừng, nghỉ ngơi đúng lúc

Muốn thành công thì phải chăm chỉ, nhưng đẩy bản thân vượt quá giới hạn thì không nên.

Có một thực tế là với những người giàu có, họ thường không làm việc thâu đêm. Họ chọn cách làm việc hiệu quả, và chia tách công việc với chuyện cá nhân một cách rõ ràng.

Nếu bạn không muốn một ngày nào đó gục ngã vì kiệt sức, thậm chí ngất đi mà công việc vẫn chẳng hiệu quả, thì hãy tìm cách làm hết việc ở công ty thôi.

Đừng bao giờ ngừng học hỏi

Tri thức là cội nguồn của sự phát triển, và những người giàu hiểu rất rõ điều đó.

Công nghệ mới, sản phẩm mới, phát minh mới… chúng xuất hiện gần như mỗi ngày. Và với tốc độ đổi mới đang ngày càng tăng, bạn cần phải trau dồi kiến thức (qua sách vở, video và internet) liên tục nếu muốn thành công.

Có nguồn thu nhập phụ

Người giàu không tiêu xài hoang phí. Họ chỉ tiêu vì họ có khả năng chi trả, và bởi các khoản tiền của họ thực sự biết “đẻ” tiếp ra tiền qua các kênh đầu tư.

Tôn trọng thời gian của chính mình

Một ngày bạn mất bao nhiêu thời gian để lướt mạng xã hội và ngắm dăm ba con “pet” chó mèo? Nếu tính đủ, con số có thể lên tới vài giờ mỗi ngày.

Không thể phủ nhận rằng mạng xã hội mang đến rất nhiều tin tức quan trọng, nhưng hãy giảm thời gian đó xuống. Bạn chỉ cần 20 phút mỗi ngày thôi, thời gian còn lại hãy dành cho những việc có ích hơn trong tương lai.

Đọc sách

88% người giàu đọc ít nhất 30 phút mỗi ngày. Không phải đọc tin từ mạng xã hội, mà là đọc sách, đọc báo - những thứ có thể đem lại kiến thức thực sự.

Giữ mọi thứ theo lịch trình

Hãy ghi lại lịch trình và kế hoạch của mình mỗi ngày, không quan trọng là ghi ra giấy hay vào chính chiếc điện thoại của bạn.

Viết ra kế hoạch định làm, mục tiêu ngắn hạn, dài hạn, thậm chí là cả ước mơ. Nếu làm được như vậy mỗi ngày, dần dần bạn sẽ thấy đầu óc của bạn thực sự thoải mái, bởi nó tự động được sắp xếp logic thông qua việc làm ấy rồi.

9 TƯ DUY KHÁC BIỆT BIẾN NHÂN VIÊN THÀNH ÔNG CHỦ

Những tình huống và hoàn cảnh khác nhau đòi hỏi tư duy khác nhau. Nếu bạn muốn từ bỏ công việc làm thuê để tự mở công ty riêng, bạn phải ý thức được điều này.Nếu không thay đổi tư duy, bạn sẽ không thể có được thành công trong kinh doanh.

Những tình huống và hoàn cảnh khác nhau đòi hỏi tư duy khác nhau. Nếu bạn muốn từ bỏ công việc làm thuê để tự mở công ty riêng, bạn phải ý thức được điều này. Nếu không thay đổi tư duy, bạn sẽ không thể có đượcthành công trong kinh doanh.

Và nếu bạn mong muốn thay đổi vị trí hiện tại thì cần đầu tư cho giáo dục, thay đổi những lối mòn trong suy nghĩ, lập trình lại thói quen để vượt phá trong mọi lĩnh vực của đời sống như Adam Khoo đã khẳng định: “Người khác làm được thì bạn cũng làm được”.

Tư duy có lẽ là nhân tố quyết định đối với thành công trong hầu hết mọi lĩnh vực của cuộc sống. Nói cách khác, thói quen suy nghĩ của bạn sẽ chi phối rất lớn các kết quả bạn có thể đạt được.Vậy làm thế nào để một người từng là nhân viên có thể nghĩ khác đi để thành công?

  1. Bạn chịu trách nhiệm với tất cả các quyết định – dù tốt hay xấu.

Các doanh nhân có cơ hội tuyệt vời để tạo ra tất cả từ con số 0, theo cách có thể không hiệu quả với người khác. Nhưng điều này có nghĩa là bạn phải đưa ra quyết định xung quanh những việc cần làm. Bạn không thể chờ mọi việc xảy hoặc chờ ai đó bảo bạn phải làm gì, bạn phải hành động. Các doanh nhân thành công cũng hiểu rằng cơ hội không tồn tại lâu và vì vậy tạo ra sự bức thiết sẽ giúp họ đạt được các mục tiêu.

Các bước để có trể trở thành một người có trách nhiệm với chính bản thân

Hiểu rằng trách nhiệm phải do nỗ lực để có được.

Nó không phải thứ bạn nghiễm nhiên được hưởng. Nếu ai đó lưỡng lự giao thêm trách nhiệm cho bạn, có lẽ là do bạn vẫn đang thờ ơ với trách nhiệm đã có. Bạn có thể nghĩ: “Trách nhiệm của mình hiện nay thật nhỏ bé/tẻ nhạt/ngu ngốc/…, và nếu mình được giao nhiều thử thách hơn, mình sẽ đón nhận nó nghiêm túc hơn,” nhưng đó là đặc tính của những người vô trách nhiệm; họ chỉ làm những việc mang tính thách thức, vui vẻ, mới lạ, và khi những tính chất đó không còn nữa, họ mất đi hứng thú.

Cho dù bạn đang ở nơi làm, trường học, hay hoạt động ngoại khóa, bạn cần phải chứng minh rằng bạn có thể giải quyết những việc nhỏ trước khi được giao những trách nhiệm lớn hơn.

Ngừng viện cớ. Trong bất cứ tình huống nào cũng có những yếu tố nằm ngoài tầm kiểm soát của chúng ta. Người vô trách nhiệm có xu hướng đổ lỗi lên những yếu tố này, và lấy chúng ra làm lý do. Bất cứ khi nào bạn đưa ra một cái cớ, nó sẽ theo kiểu “Mình không chịu trách nhiệm về việc này bởi vì…” và thực ra bạn đang nói “Mình chẳng có trách nhiệm gì”. Hãy chú ý tới cách bạn nghĩ và nói: bạn có thấy mình đang viện cớ không? Những cái cớ này có rất nhiều loại, nhưng phổ biến nhất là “Mình sẽ/đáng ra sẽ, nhưng…”.

Lần tới khi bạn thấy mình đang viện cớ, hãy thay đổi lời lẽ của mình. Hãy thừa nhận tại sao bạn đã không làm được việc ấy. Có phải bạn đã quá lười, quá mệt, hay muốn làm một việc gì đó vui thú hơn? Thừa nhận nó cũng không sao. Trên thực tế, tốt hơn cả là trung thực thừa nhận lý do đã không làm gì trước khi bạn tiếp tục.

Thừa nhận lỗi lầm. Tận dụng triệt để lỗi lầm là một cách chứng tỏ trách nhiệm. Việc này không chỉ biến thời gian sai lầm thành kinh nghiệm đáng quý mang tính bước ngoặt mà còn tránh cho bạn khỏi phí phạm tương lai bằng cách đảm bảo bạn sẽ không lặp lại việc đó lần nữa. Một trong những điểm then chốt của việc chịu trách nhiệm là khả năng nói: “Mình đã làm hỏng lần này. Mình sẽ không tái diễn nữa.”

Lần tới khi bạn gặp tình huống tương tự, hãy nhắc nhở bản thân về những sai lầm của lần trước, và đảm bảo rằng bạn sẽ không mắc phải nữa.

Ngừng đổ lỗi cho người khác về những vấn đề của mình. Một cách khác để chịu trách nhiệm là ngừng đổ lỗi lên những người xung quanh. Hãy tự nhắc bản thân rằng bạn trượt bài kiểm tra môn toán bởi vì bạn đã không học bài, chứ không phải vì giáo viên ghét bạn; bạn phản bội bạn trai vì bạn chọn như thế, mà không phải do anh ấy không quan tâm đầy đủ đến bạn; bạn đi làm muộn do không kịp dậy sớm, không phải do giao thông tồi tệ. Đương nhiên cuộc sống không công bằng, và rủi thay, một vài người gặp trắc trở hơn số còn lại. Bạn có thể buộc tội cha mẹ không yêu thương mình đủ nhiều và góp phần đẩy bạn vào con đường đen tối, nhưng bạn không thể thay đổi cuộc đời cho tới khi bạn chịu trách nhiệm về hành động của mình và cố gắng thay đổi nó.

Ngừng than thở. Than thở là một thói quen vô dụng của người vô trách nhiệm. Nếu bạn chẳng làm gì ngoài việc than thở về sếp, về thời tiết, hay về mức giá cao quá đáng của cốc cà phê latte tại Starbucks, bạn sẽ không thể tiến xa được. Than thở là một cách để đổ lỗi cho thế giới về những vấn đề của bạn thay vì đi tìm giải pháp và học được rằng bạn có thể thay đổi những gì. Có lẽ bạn không thể thay đổi giá cà phê latte của Starbucks, nhưng bạn có thể sắm máy pha cà phê cho riêng mình và pha cà phê mỗi sáng với chi phí rẻ hơn.

Mỗi khi bạn mở miệng than phiền, hãy ngừng lại và thay vào đó nói một điều tích cực. Bạn sẽ ngạc nhiên khi thấy nó thay đổi nhãn quan của mình như thế nào.

Ngừng đóng vai nạn nhân. Thế giới không phải ở đó để chống lại bạn. Nếu bạn muốn bắt đầu có trách nhiệm thì hãy ngừng việc nghĩ rằng tất cả mọi người đều muốn làm khó bạn. Cảnh sát giao thông không phạt bạn lái xe quá tốc độ bởi vì họ quyết tâm phạt bạn; họ làm vậy vì bạn đã vi phạm luật. Sếp bạn không từ chối tăng lương bởi vì họ muốn thấy bạn thất bại; họ làm vậy vì kết quả của bạn chưa xứng đáng, hay đơn giản chỉ vì công ty không thể trả nhiều hơn.

Chấp nhận những gì ngoài tầm kiểm soát. Hiểu rằng có những điều trong cuộc sống nằm ngoài tầm kiểm soát của chúng ta cũng quan trọng không kém như việc chịu trách nhiệm cho hành động của mình. Bạn không thể chịu trách nhiệm cho thói rượu chè của bạn thân; bạn không thể chịu trách nhiệm cho thất bại của toàn bộ công ty trừ khi đó hoàn toàn là lỗi của bạn; bạn không thể chịu trách nhiệm cho việc bạn cùng nhà không trả nổi tiền thuê đúng hạn. Tập trung vào những việc bạn có thể kiểm soát, và đừng cố giải quyết mọi vấn đề của thế giới, nếu không bạn sẽ chỉ đau đầu mà thôi.

  1. Bạn cần giữ cả tầm nhìn ngắn hạn và dài hạn.

Làm việc cho những người khác thì bạn chủ yếu chịu trách nhiệm đảm bảo rằng những việc nào cần làm bây giờ sẽ được hoàn thành. Là một doanh nhân, bạn phải lên kế hoạch, nghĩ trước về những cạm bẫy và cơ hội còn ẩn đâu đó và đưa ra quyết định dựa trên những điều không chắc chắn. Điều này đòi hỏi bạn phải quen với thực tế rằng những việc bạn làm hay không làm hôm nay sẽ có tác động đến công ty bạn trong ba tháng hoặc thậm chí là 5 năm sau này.

Tối đa hóa lợi nhuận và phát triển bền vững luôn là mục tiêu cốt yếu trong quản trị chiến lược của doanh .Với Bài học kinh nghiệm từ các cuộc khủng hoảng kinh tế và tài chính toàn cầu, Giáo sư Rolf Dubs, thành viên HĐQT của VNH, cựu Chủ tịch Đại học kinh tế HSG (Thụy Sĩ) đã chia sẻ về cách thức quản trị bền vững để lãnh đạo cấp cao của các công ty điều chỉnh khung tranh luận của họ về các mục tiêu kinh doanh, các ưu tiên và thước đo thành công trong hoàn cảnh khủng hoảng kinh tế thế giới vừa qua. Ông Benjamin McCarron, Giám đốc bộ phận Nghiên cứu, Viện nghiên cứu Đầu tư về có trách nhiệm tại Singapore, với bài phát biểu Nghiên cứu về phát triển bền vững cũng nêu lên những cách thức để các công ty hợp nhất các quan ngại liên quan đến Môi trường, Xã hội và Quản trị công ty (ESG) vào các chiến lược đổi mới phát triển của họ. Tuy nhiên, ông cũng khẳng định rằng đạt được sự hợp nhất này là không dễ dàng nhưng việc phát triển bền vững lâu dài cũng mở ra một số cơ hội phát huy mạnh mẽ cho hoạt động kinh doanh của DN khi tập trung đến các vấn đề dài hạn.

Phát biểu về tầm quan trọng của quản trị chiến lược trong phát triển bền vững, Bà Min Hwa Hu Kupfer, chủ tịch VNH nhấn mạnh: 4 năm sau vụ nổ đầu tiên của bong bóng lĩnh vực bất động sản thế chấp vẫn tồn tại những bất ổn tại Việt Nam cũng như ở các thị trường nước ngoài, vì thế các công ty khó có thể tiếp tục thành công và giữ được vị thế cạnh tranh của mình nếu thiếu tầm nhìn dài hạn. Để thành công hơn bao giờ hết, các nhà đầu tư toàn cầu cần quan tâm sâu sắc tới khả năng chọn lọc và đầu tư vào những công ty có tiềm năng thắng lợi trong dài hạn. Bởi hoạt động quản trị chiến lược của họ với quan điểm phát triển bền vững không chỉ đòi hỏi hiệu quả về mặt tài chính mà cả việc quản lý rủi ro trong dài hạn.

Có 4 vấn đề cần thiết trong đổi mới chiến lược quản trị của DN để hướng tới phát triển bền vững. Đó là hiệu quả về mặt kinh doanh, lợi nhuận thiết thực cho phát triển DN cả ngắn hạn, trung hạn và dài hạn; tinh thần thượng tôn pháp luật, không những về kinh tế mà điều chỉnh cả về môi trường và xã hội; xây dựng và quy chuẩn đạo đức kinh doanh và trách nhiệm với xã hội và cuối cùng là có những cam kết mạnh mẽ trong hoạt động từ thiện, chia sẻ những khó khăn, thiên tai trong cộng đồng và trên thế giới.

Về khía cạnh luật pháp, tỷ lệ chấp hành pháp luật của VN chưa cao, do vậy, để đạt được phát triển bền vững trong luật pháp cần hội tụ 3 điểm. Thứ nhất, công khai, minh bạch, xây dựng các văn bản pháp luật thích hợp với điều kiện chấp hành của người dân. Thứ 2, nâng cao giáo dục và đào tạo, nhận thức về luật pháp từ gia đình đến trường học. Cuối cùng là chế tài thực hiện, nếu hệ thống văn bản pháp luật tốt, hạ tầng cơ sở tốt, nhận thức người dân tốt, nhưng chế tài xử phạt những người vi phạm pháp luật không nghiêm minh, không triệt để cũng là rào cản đối với phát triển bền vững.

Bên cạnh đó, cần có hệ thống luật pháp kinh doanh thông thoáng, minh bạch và hài hòa các nhóm lợi ích liên quan để tạo sự thuận lợi cho các DN hoạt động. Luật lệ quá nhiều và phức tạp, không phù hợp sẽ không khuyến khích sự sáng tạo và phát triển của DN.

Muốn phát triển bền vững cần phải tuân thủ pháp luật:

Bà Trần Kim Liên, Chủ tịch HĐQT CTCP Giống cây trồng Trung ương

Việt Nam là nước đi sau nên sẽ phải đối mặt với những thách thức to lớn đối với phát triển bền vững. Tuy nhiên, điều này sẽ không cản trở được các DN VN hướng tới phát triển bền vững mà ngược lại, càng đi sau, càng rút ra được những kinh nghiệm quý báu mà các nước đi trước gặp phải. Việt Nam vẫn có thể khai thác tài nguyên thô, xuất khẩu khoảng sản nhưng vẫn có chính sách bảo vệ môi trường phù hợp và kịp thời.

Vấn đề cần thiết để Việt Nam hướng tới phát triển bền vững là sự chuẩn mực trong công tác giáo dục dân trí, luật pháp từ thế hệ trẻ đến các DN và cả xã hội trong việc bảo vệ môi trường, trong hành xử và thực thi luật pháp. Bất cứ một DN nào muốn phát triển bền vững cần phải tuân thủ các quy định của pháp luật không những về kinh tế mà còn bảo vệ môi trường, đảm bảo quyền lợi cho người lao động.

  1. Cảm giác không thoải mái là “vùng thoải mái” mới của bạn.

Là nhân viên, bạn quen với việc nghĩ “trong hộp” hơn là ngoài hộp. Là doanh nhân thì chẳng có chiếc hộp nào cả. Bạn thấy những điều những người khác không thấy, thực hiện các ý tưởng mới, nắm giữ thị trường mới, đón nhận rủi ro. Điều này đòi hỏi sự dũng cảm và khả năng tiếp tục tiến lên bất chấp sự từ chối và hoài nghi.

  1. Học tập là một hành trình liên tục.

Là nhân viên, bạn có một bản mô tả công việc, yêu cầu phải có một chuỗi kỹ năng nhất định. Là doanh nhân đòi hỏi bạn phải học nhiều kỹ năng mới trừ khi bạn có vốn để thuê người khác làm những việc bạn không giỏi hoặc không muốn làm. Đó có thể là học cách sắp xếp một bảng tính, tìm kiếm các nhà đầu tư, tiếp thị ý tưởng của bạn, vẽ ra cách bán hàng hoàn hảo hoặc sử dụng một công nghệ xa lạ với bạn. Những gì cần làm thì phải làm – không có lý do để bao biện.

  1. Con số không biết nói dối.

Về các con số, hầu hết nhân viên chỉ cần biết những gì sắp xảy ra và những gì đã trải qua là đủ. Là doanh nhân, bạn nên học cách yêu các con số thật nhanh vì dòng tiền chính là thứ quyết định bạn sẽ đi hay ở lại với công việc kinh doanh. Sau cùng, chính doanh số bán hàng, các chi phí, lợi nhuận và sự thua lỗ sẽ cho bạn những đêm mất ngủ hay một lối sống đáng thèm muốn. Không có ngọn đèn dẫn đường – chính là những con số, doanh nghiệp của bạn sẽ liên tục gặp khó khăn.

Như ngạn ngữ cổ đã nói: “Những con số không biết nói dối”. Những con số có thể biểu thị cho sự thịnh vượng hay nghèo đói nhưng nó cũng có thể cho chúng ta thấy tín hiệu về những vấn đề bất thường trong công ty. Trong bài này, chúng ta sẽ khám phá 8 dấu hiệu khả nghi chỉ ra vấn đề bất thường của một công ty dựa trên việc phân tích báo cáo tài chính.

Làm thế nào để đọc một báo cáo tài chính

Trước khi bạn có thể khoanh vùng khả nghi trên Báo cáo Tài chính , bạn cần biết đọc báo cáo tài chính. Rất nhiều người đơn giản chỉ mở ra và tìm kiếm đánh giá trên các chỉ tiêu doanh thu, lợi nhuận hay dòng tiền.

Tuy nhiên Báo cáo tài chính còn có những phần khác mà bạn nên biết. Về cơ bản, Báo cáo tài chính gồm 4 thành phần:

Báo cáo Kiểm toán: Đây là báo cáo được lập bởi kiểm toán viên đưa ra ý kiến của họ về báo cáo tài chính dựa trên những gì kiểm toán viên thu thập được. Báo cáo tài chính: Bản thân Báo cáo tài chính đã là một tập hợp các báo cáo nhỏ hơn cung cấp một bức tranh toàn cảnh về dòng tiền trong công ty và vị thế tài chính của công ty đó trong một khoảng thời gian nhất định.

Các báo cáo nhỏ hơn có trong báo cáo tài chính là bảng cân đối kế toán, báo cáo kết quả hoạt động kinh doanh và báo cáo lưu chuyển tiền tệ. Thuyết minh báo cáo tài chính: Tài liệu quan trọng để hỗ trợ bạn đọc báo cáo tài chính. Thuyết minh báo cáo tài chính sẽ giải thích rõ các giao dịch quan trọng ở công ty hoặc chi tiết hơn về các tài khoản kế toán.

Ý kiến và phân tích từ ban quản trị: Tương tự như một bản tóm tắt, đây là một lưu ý từ ban quản trị gồm các thông tin hoặc chủ đề mà ban quản trị muốn thông báo tới các cổ đông hoặc người đọc báo cáo. Những lưu ý này của ban quản trị thường là kết luận từ một phần của báo cáo, và xếp ở phần riêng này, vì nó có thể không nhất thiết phải dễ hiểu đối với người đọc.

Ở phần này sẽ cung cấp những thông tin vô cùng giá trị để giúp bạn xác định lợi nhuận, thanh khoản và dòng tiềng trong công ty; mọi dấu hiệu đều quan trọng để bạn thấy được sức khỏe công ty.

Tìm kiếm dấu hiệu

Bây giờ bạn đã có ý tưởng để đọc báo cáo tài chính, dưới đây là 8 dấu hiệu mà có thể là những “điểm đen” trên báo cáo tài chính của công ty. 1. Hệ số nợ trên vốn chủ sở hữu (debt-to-equity ratio) đang tăng lên: Điều này cho thấy công ty đang sử dụng nợ nhiều hơn cả những gì công ty có.

Một dấu hiệu báo động nếu tỷ lệ nợ trên vốn chủ sở hữu lớn hơn 100%. Ngoài ra bạn cũng có thể theo dõi Hệ Số Khả Năng Thanh Toán Lãi Vay (Interest coverage ratio) được tính bằng cách lấy lợi nhuận hoạt động chia cho lãi vay. Nếu hệ số này nhỏ hơn 5 thì đây cũng là điểm cần chú ý.

Doanh thu liên tục giảm qua các năm: Nếu công ty có ba hoặc nhiều năm doanh thu sụt giảm, chứng tỏ công ty đã không kinh doanh tốt. Trong khi các biện pháp cắt giảm chi phí, như bỏ các khoản chi tiêu lãng phí và cắt giảm nhân viên, có thể bù đắp cho việc suy giảm doanh thu, nhưng công ty cần phải có sự thay đổi trong kinh doanh trong vòng 3 năm nếu không việc cắt giảm sẽ không mang lại giá trị dài hạn.

Khoản mục “Chi phí khác” trên bảng cân đối kế toán lớn bất thường: Các công ty thường có khoản mục “chi phí khác” hay biến động hoặc quá nhỏ để định lượng, đây là điều bình thường trên báo cáo kết quả hoạt động kinh doanh và bảng cân đối kế toán. Nếu khoản mục “chi phí khác” có giá trị cao bất thường, bạn nên tìm xem điều gì tạo nên khoản mục “chi phí khác” cao đến như vậy. Và bạn có thể dự đoán khoản mục này còn xuất hiện trong tương lai hay không.

Dòng tiền thiếu ổn định: Dòng tiền là tín hiệu tốt cho biết sức khỏe của công ty, dòng tiền giống như một dòng chạy, lên và xuống. Các khoản mục trên báo cáo lưu chuyển tiền tệ cho thấy các giao dịch đang được xử lý nhưng chúng không cho ta biết về các giao dịch xảy ra trong tương lai. Ngược lại, tình trạng thiếu tiền có thể là dấu hiệu việc chưa ghi nhận đúng thực tế (Under-billing/Over-billing) về tình hình kinh doanh của công ty

Sự tăng lên của các khoản phải thu và hàng tồn kho có liên quan tới doanh thu: Tiền ở các khoản phải thu hoặc trong hàng tồn kho là các khoản tiền không tạo ra lợi nhuận. Trong khi điều quan trọng là phải có đủ hàng tồn kho để đáp ứng các đơn đặt hàng, tuy nhiên một công ty lại không muốn các khoản phải thu chiếm phần nhiều trong doanh thu hoặc trữ nhiều hàng tồn kho không bán được.

Liên tục phát hành cổ phiếu: Nhiều cổ phiếu đang lưu hành trên thị trường chứng khoán, tức là sẽ có nhiều cổ phần bị pha loãng hơn. Nếu số lượng cổ phần của một công ty liên tục tăng hai hoặc ba phần trăm mỗi năm cho thấy công ty đang phát hành nhiều cổ phần và làm loãng giá trị của công ty.

Nợ vay luôn cao hơn tài sản bảo đảm: Kinh nghiệm cho thấy một số công ty duy trì ổn định tài sản và nợ vay khi ngành kinh doanh của công ty không phụ thuộc vào yếu tố theo mùa hoặc ít bị ảnh hưởng bởi áp lực thị trường. Kể các các công ty trong ngành có tính mùa vụ (Ví dụ: các công ty xây dựng không hoạt động trong những tháng mùa đông), cũng có thể để nợ nhiều hơn so với tài sản bảo đảm. Về mặt kỹ thuật, nợ vay cao hơn tài sản bảo đảm nằm trong kế hoạch được lập. Nếu công ty để nợ phải trả tăng cao mà không có tài sản bảo đảm cũng có thể là dấu hiệu việc sử dụng đòn bẩy quá nhiều.

Giảm biên lợi nhuận gộp: Đây là thước đo về tính sinh lời của công ty được tính bằng cách lấy lợi nhuận thu được trên doanh thu trong một khoảng thời gian nhất định. Tỷ suất lợi nhuận biên giảm là điểm nên lưu ý. Biên lợi nhuận thể hiện chi phí sản xuất trực tiếp ra hàng hóa hoặc dịch vụ và biên lợi nhuận cần phải đủ để trang trải chi phí hoạt động như chi phí nợ.

Phân tích báo cáo tài chính của một công ty dù cho bạn là cổ đông hoặc nhà đầu tư đều là kỹ năng giá trị. Hãy dành thời gian để tìm hiểu sâu báo cáo tài chính và xem xét những dấu hiệu khả nghi để có những nhận định đúng đắn về tình hình tài chính của công ty.

Với góc nhìn của một nhà phân tích thì “đọc hiểu” các con số để mổ xẻ được ý nghĩa đằng sau nó là điều kiện cần để trở thành một nhà phân tích thành công. Nhưng đừng xem xét các con số này một cách riêng lẻ mà hãy đặt chung với việc phân tích ngành , phân tích mô hình kinh doanh để tự xây dựng cách phân tích sâu hơn.

Yêu công ty bạn nhưng phải khách quan.

Là nhân viên, bạn có thể tiếp tục làm những việc bạn không thích chỉ để nhận lương. Là doanh nhân, bạn sẽ cần phải yêu doanh nghiệp của bạn vì công sức và thời gian đã bỏ ra vì nó. Nhưng bạn không nên sa vào chiếc bẫy suy nghĩ và hành động như một nhân viên trong chính công ty của bạn, làm việc “trong” thay vì tác động tới công ty, một người làm chuyên môn thay vì người chèo lái nó tiến lên phía trước.

Yêu thích việc phá luật.

Là nhân viên, phá luật bạn có thể bị sa thải. Là doanh nhân thì khác, bạn không thích giữ nguyên hiện trạng – bạn luôn tìm ra cách làm mọi thứ khác đi. Điều đó có nghĩa là tiếp nhận quan điểm toàn cục, luôn nhìn lên chân trời hay chí ít cũng về phía đó, nơi điều to lớn tiếp theo đang chờ đợi bạn.

  1. Thời gian không dài.

Là nhân viên, bạn có thời gian biểu để tuân theo. Là doanh nhân, mặc dù bạn không phải ngồi tại bàn làm việc hoặc trước máy tính 24/7, nhưng bạn sẽ luôn phải nghĩ về công ty bạn, những việc đang làm hiệu quả và những việc có thể làm tốt hơn. Sẽ không có thời gian nghỉ ngơi – bạn sẽ phải sống và hít thở nó.

  1. Bắt đầu từ bây giờ.

Hầu hết mọi người đều đánh giá thấp thời gian cần thiết để chuyển sang làm doanh nhân, vì thế dễ nhất là bạn bắt đầu chuyển cách suy nghĩ của bạn khi bạn vẫn còn là nhân viên, có thể là mở một công ty song song với công việc hiện tại. Điều này có thể tạo cơ hội phát triển những kỹ năng và xây dựng kinh nghiệm trong khi vẫn tận hưởng sự an toàn của khoản lương tháng, điều mà tại thời điểm nào đó bạn sẽ cần từ bỏ nếu muốn tạo dựng doanh nghiệp riêng.

Trên đây là tổng hợp toàn bộ những tư duy để biến bạn thay đổi nhận thức, biến một người làm thuê có tầm với và định hướng làm ông chủ. Hi vọng nó có ích cho bạn.